Home » Archives for 2015
Miss World Trần Ngọc Lan Khuê
23:49 |Trần Ngọc Lan Khuê Sinh ra và lớn lên ở thành phố Hồ Chí Minh, cô là một nữ diễn viên và MC với những tham vọng lớn. cô rất thích nghe nhạc, trích dẫn EDM, dance và Hip Hop là thể loại yêu thích của cô, và cô rất thích một loạt các môn thể thao và khiêu vũ.
"Tôi tự hào về thành phố Sài Gòn quê hương của tôi , chúng tôi có thức ăn đường phố tốt nhất và những người có đầu óc cởi mở ở Việt Nam với rất nhiều xe máy. Hãy đến và khám phá! "
Người vợ mù - Rơi nước mắt
06:29 |Anh gặp cô trong một lần theo đoàn về tình nguyện khám chữa bệnh ở vùng sâu vùng xa. Cô giống như bông hoa dại mọc giữa rừng núi… Ngay lần đầu tiên anh đã phải lòng cô gái nhỏ nhắn, trắng trẻo và ngây thơ đó. Bất chấp rằng… cô không hề nhìn thấy gì cả.
Đọc thêm »[TRUYỆN NGẮN CẢM ĐỘNG] TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC
16:41 |Cô là một người đàn bà hư hỏng. Đây là sự thật mà hầu hết tất cả mọi người đều phải công nhận. Hư hỏng đến mức nào ư? 17,18 tuổi đã vác bụng chửa, sau đó thì bị đuổi khỏi trường.
Vì cũng có chút nhan sắc, nên sau đó cô lấy một anh lái xe. Anh lái xe cũng thật thà chất phác nên bị cô lừa rồi bỏ nhà theo trai.
Khi gặp anh, cô đã bước vào cái tuổi tứ tuần. Không, chỉ từng đó thôi chưa đủ.
Cô cũng cao số, đã “sát” đến 2 đời chồng, hơn nữa lại từng cho người chồng đó cắm sừng.
Nhưng anh là một người đàn ông chưa vợ. Vì gia đình khó khăn nên sau khi đợi các em yên bề gia thất thì anh đã 35 tuổi. Cô hơn anh 5 tuổi. Khi người mai mối nói về quá khứ của cô, có nói là: “Nếu mà em không thích cô này thì chị có thể nói từ chối giúp em.”
Anh nói không sao. Anh thì có gì ngoài cơ ngơi là một quán sửa xe đạp, bề ngoại lại chẳng được sáng sủa như người ta.
Cô nổi tiếng phong lưu.
Còn anh thì nổi tiếng ít nói.
Chẳng ai tin anh sẽ lấy cô, cũng chẳng ai tin cô sẽ chấp thuận theo anh. Nhưng vào tháng chạp năm ấy, tiếng pháo nổ râm ran đã đưa họ về thành người một nhà.
Cô mang theo hai đứa con một trai, một gái của chồng trước.
Anh cười nói: “Mình hạnh phúc thật đấy, chưa chi đã có một đứa con trai, một đứa con gái.”.
Anh chẳng để tâm đến ánh mắt của người ngoài
Cô thì vẫn chứng nào tật nấy, lười nhác, lại hay đánh mạc chược, hay sang nhà hàng xóm buôn chuyện thị phi, lẳng lơ đưa tình với đàn ông khác.
Những tật xấu này chẳng thể ngày một ngày hai có thể sửa được, nhưng giờ già rồi cũng chẳng còn ai để ý đến cô, vậy mà cô vẫn quen thói lả lướt với đàn ông.
Có người kể lại với anh, anh chỉ nói gỏn gọn là: “Không có việc gì thì em cứ ở nhà đi.”
Anh chưa kịp tức giận thì cô đã nổi sung lên: “Anh nói tôi à, tôi mà ở lỳ trong nhà chắc chết ngạt mất! Sang hàng xóm chuyện trò lát thì làm sao?”
Nói tóm lại, bao nhiêu tức giận trong lòng anh chẳng nói ra nữa, lại lặng lẽ đi bóc hạt dưa. Đây là việc anh thích làm nhất, bóc hạt dưa cho cô ăn.
Đồ ăn vặt mà cô yêu thích nhất là hạt dưa, vừa ăn hạt dưa vừa mắng chửi : “Sau này anh đừng quản chuyện của tôi, đồ bỏ đi!”
Cô thích mắng chửi, cứ chửi là chửi một mạch, anh chỉ vừa cười vừa nghe, không nói lại.
Ngay cả 2 đứa con cô cũng chẳng nghe lọt tai những lời mẹ chúng thốt ra, chúng hay trách mẹ nói cay nghiệt.
Cô nói: “Mẹ chúng mày lâm vào bước đường này cũng chỉ vì hai đứa mày, nếu không vì chúng mày thì tao cũng chẳng bao giờ lấy lão sửa xe!”
Nhưng anh vẫn thương cô như vậy, cho dù có bảo anh nhảy vào nước sôi lửa bỏng, anh cũng không oán thán. Trong nhà có người đàn bà là tốt lắm rồi.
Anh nấu cơm, chọn những món cô thích ăn nhất để nấu. Nấu chín cơm, anh lại chạy khắp hàng xóm để gọi cô về ăn cơm.
Cô thì lúc nào cũng quát: “Giục lắm thế, vẫn còn hai ván nữa!"
Đánh xong hai ván nữa thì cơm canh đã nguội ngắt, anh lại bưng thức ăn còn nóng hôi hổi đến, nói: “Đừng đánh bài nữa, đánh thế là được rồi, ngồi lâu quá không tốt cho sức khỏe, em xem cái dạ dày em đi, giờ lại đau rồi đúng không?”
Những lúc lên cơn đau, anh lại lấy túi nước nóng chườm lên bụng cho cô, tay trái cầm lấy tay phải của cô, có người đàn bà trong nhà cũng tốt, có người nằm cạnh ủ ấm, mặc dù người ta không biết thương anh, nhưng dù gì anh cũng có người ở bên.
Cũng có lúc cô tốt với anh, mắng anh “Đồ xương xẩu, 8 đời chưa được nhìn thấy đàn bà hay sao.” Anh lại cười hì hì, “Anh chưa bao giờ được nhìn thấy đàn bà, nhất là đàn bà đẹp như thế này.”
Những lúc ấy, cô cũng cười, cô lại đi soi gương, cô quả nhiên nhìn thấy một khuôn mặt xinh đẹp như hoa đào, nhưng khuôn mặt ấy đã có dấu hiệu của tuổi tác.
Cô đã 40 tuổi, đúng là già thật rồi, thời trẻ lẳng lơ, chưa bao giờ là một người phụ nữ đoan trang. Đến nay tìm được người thương yêu mình như vậy là quá đủ rồi
Hai người chồng trước đánh mắng cô vì thói trăng hoa mà cô có sửa được đâu, kết quả là người chồng làm lái xe thì chết do uống rượu nhiều bị tông chết, người chồng thứ hai thì bị chết đuối khi đi bơi. Vì chỉ biết đến đánh đập, mắng chửi, nên khi họ chết, cô chỉ cảm thấy thiếu đi người kiếm tiền cho cô, thậm chí cô còn chẳng gào khóc.
Người ta vẫn nói tim cô cứng như đá, nói là thuốc độc nhất thế gian cũng chẳng bằng lòng dạ đàn bà. Cô cắn hạt dưa, thở dài: “Aiz, ai bảo ông trời cho tôi đẹp.”
Nay người đẹp đã tuổi xế chiều nhưng cô vẫn rất đẹp. Ngồi trước ngõ đánh bài tán chuyện, trời đang mưa nặng hạt, anh đạp xe chở đồ sửa xe về nhà, có người lên tiếng:
“Lão nhà chị về rồi kìa, mau đun ít nước nóng cho ông ấy đi.”
Cô vẫn ung dung ngồi cắn hạt dưa, nói: “Đánh xong ván này hẵng hay.”
Ngay cả hai đứa con của cô cũng thấy hận mẹ, nhưng anh nói: “Cứ để cho mẹ con chơi, mẹ con đang phiền muộn đấy mà.” Cô nghe rồi, quay mặt đi, khóe mắt cô bỗng dưng ươn ướt. Cô hiểu người đàn ông này thực sự thương mình.
Không lâu sau, anh thấy tim mình cứ đau nhức, đau đến không thở được.
Đến viện khám, bác sĩ nói anh bị đau tim, phải làm phẫu thuật nối mạch máu tim, người phụ nữ chanh chua đanh đá mọi ngày ngồi thụp xuống đất mà khóc:
“Anh đáng ăn ngàn đao vào người, sao anh lại mắc cái bệnh này, thế này chẳng phải muốn tôi chết sao? Sao cái số tôi lại khổ thế này?”
Đến lúc này mà cô vẫn chỉ nghĩ về mình.
Không đủ tiền, nhân lúc anh không ở nhà, cô đã bán cửa hàng sửa xe đạp, vẫn không đủ. Cô đi vay họ hàng, nhưng cái tiếng tăm của cô thì ai cũng biết, nên chẳng ai cho cô vay, họ sợ cô nói dối. Thế rồi cô quyết tâm vực lại bản lĩnh hồi trẻ của mình qua tài hát nói.
Cô sợ mọi người biết nên đã mua vé tàu đi thật xa, đi hết thành phố này đến thành phố khác.
Nếu bạn đi đến đầu phố nhìn thấy một người phụ nữ đang hát nói thì chính là cô ấy.
Cô ấy không còn trẻ nữa, năm nay cô ấy đã 45 tuổi, trang điểm đậm,mặc một bộ sườn xám xộc xệch.
Cô say sưa hát để kiếm từng đồng tiền.
Đến năm 45 tuổi, lần đầu tiên cô kiếm tiền vì một người đàn ông, không, đây không phải là kiếm tiền, đây là vùng vẫy để giành sự sống.
Một năm sau, cô đã hát đủ tiền làm phẫu thuật.
Lúc trở về, tất cả mọi người đều phát hiện thấy cô vừa đen vừa gầy. Rất nhiều người đã nghĩ rằng cô đã chạy theo người đàn ông khác.
Một người phụ nữ như vậy, nhìn thấy chồng mình bệnh tật, chạy theo người khác cũng là chuyện hết sức bình thường.Rất nhiều người nhìn cô như vậy, nhưng chỉ có anh là không nhìn cô như thế, anh nói: “Cô ấy sẽ quay về.”
Và đúng là cô đã về, cô mang theo rất nhiều tiền, cô chạy đến phía trước mặt anh, nói: “Chúng ta đã có tiền làm phẫu thuật, đây không phải tiền em ngủ với đàn ông mà có, đây là tiền chính tay em kiếm được.”
Lần này người khóc là anh, anh nghẹn ngào xoa lên mái tóc đã bạc trắng của cô, nói: “Đồ ngốc, biết thương người từ bao giờ thế?” Từ trước tới giờ anh luôn coi cô như một đứa trẻ, một đứa trẻ ham chơi ham vui, thậm chí anh cũng không trách tính lẳng lơ của cô, anh tin, anh sẽ làm cô cảm động, sẽ khiến cô yêu anh.
Phẫu thuật không thành công, nửa năm sau, anh ra đi. Trước khi đi, anh cầm tay cô, nói: “Kiếp sau, anh sẽ vẫn lấy em, cho dù em có khinh thường anh, nhưng anh vẫn sẽ khiến em yêu anh, vì thế, anh sẽ đi trước chờ em.”
Cô quỳ sụp trước mặt anh khóc lớn, “Đồ đáng ghét, sao anh nhẫn tâm thế…..” .
Tiếng khóc của cô như đỗ quyên phun máu, tất cả mọi người có mặt lúc ấy đều xúc động, nhưng cuối cùng anh đã ra đi.Ai cũng nghĩ cô sẽ đi bước nữa, ai cũng nghĩ cô sẽ lại nói cười, đi khắp nơi đánh bạc, nhưng tất cả mọi người đều sai.
Từ đó trở đi, cô ăn chay niệm Phật, không còn la lê hàng xóm buôn chuyện tầm phào. Quán sửa xe trước đây lại được khai trương trở lại. Cô tự làm ăn kiếm sống để nuôi hai đứa con đi học.
Từ đó trở đi trong trái tim cô chỉ có người đàn ông ấy, người đã mang đến cho cô một tình yêu tuyệt vời nhất thế gian
Mẹ ơi con đã về!
02:55 |Ngạn ngữ Do Thái đã viết rằng: “Thượng Đế không có mặt ở khắp nơi, vì thế Người đã sinh ra các bà mẹ”. Có lẽ tình yêu của mẹ là điều quý giá và đặc biệt nhất vì nó không giống bất kỳ thứ gì khác trên thế giới.
Tình yêu mẹ dành cho con luôn nặng như trời bể. Mẹ cho con sức mạnh để con lớn khôn và vững bước đi qua những miền nắng gió, dông bão cuộc đời. Và hơn ai hết sau mỗi đoạn đường con đã đi, con hiểu rằng: “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ”, con có đi hết cả cuộc đời này cũng không đi hết những lời mẹ ru, không thẩm thấu cho hết tình yêu mẹ dành cho con bấy lâu.
Con luôn nghĩ mình bé nhỏ và sẽ được bao bọc, chở che, yêu thương trong vòng tay mẹ mãi mãi, nhưng cũng có lúc con cũng phải khôn lớn và rời khỏi vòng tay ấy để bước những bước đầu tiên trên con đường mang tên cuộc đời bằng chính đôi chân mình. Dù con biết mẹ không song hành bước đi bên con nhưng ánh mắt dịu hiền đầy lo âu của mẹ đã luôn dõi theo con, trái tim mẹ truyền cho con ngọn lửa ấm áp, nhiệt huyết nhất.
Khi con vấp ngã con đau nhưng con biết mẹ còn đau hơn con nhiều lắm, những giọt nước mắt con trào ra vì đau đớn và thất bại, còn mẹ vẫn mạnh mẽ động viên con bằng nụ cười và ánh nhìn đầy khích lệ, nhưng con biết trong sâu thẳm tim mình những giọt nước mắt mẹ cũng đang âm thầm rơi. Ở bất kỳ nơi đâu khi con ngoảnh lại con luôn nhìn thấy mẹ đang dõi theo con, cổ vũ con. Mẹ vẫn đứng đấy ngóng trông con dù thời gian có qua đi, dù khoảng cách có xa hơn…
Ngày con rời xa mái nhà ta, rời xa sự bao bọc của mẹ để đi đến một miền đất mới, làm quen với những điều mà con chưa bao giờ trải qua, mẹ đã ôm con thật chặt và giấu những giọt nước mắt của mình để con có thể nhẹ lòng bước đi.
Thời gian có thể bào mòn mọi thứ trong sự hờ hững và quy luật mà nó vốn vẫn vậy. Theo dòng chảy khắc nghiệt ấy mẹ cũng đã già hơn trong khi con ngày càng trưởng thành. Mẹ biết không, con đã đi và khám phá những miền đất mới, làm quen với những con người mới, những nền văn hóa mới... “Thế giới này thật rộng lớn và nhiều điều thú vị, càng đi sẽ càng mở rộng tầm mắt…”, lời nói của mẹ đã là hành trang cho con niềm tin khám phá những điều mới mẻ và đôi chân ngày càng bước đi tự tin hơn trên con đường con đã chọn, đã đi và tiếp tục đi.
Dường như thế giới ngoài kia to lớn là vậy nhưng vẫn là nhỏ bé so với tình mẹ. Con đã trải qua một hành trình với nhiều vui buồn, nước mắt và hạnh phúc. Điểm khởi đầu và điểm dừng chân của con vẫn luôn là vòng tay yêu thương của mẹ. Nếu ngoài kia là bão tố với những thách thức thì trong vòng tay mẹ con luôn cảm nhận nơi đây là nơi bình yên nhất thế gian. Chỉ nơi đây con mới được trở về với tuổi thơ với cánh diều chơi vơi no gió mùa hạ, sống chan hòa giữa xóm làng thân thuộc, trở về với khúc hát quen thuộc của mẹ đã nuôi tâm hồn con lớn khôn:
“Trở về nơi tôi sinh ra từ đây Biết bao con tim mừng vui vòng tay đón mời, Nhìn tôi không dám tin là tôi Một thời người làng quê ấy”.
Và mẹ vẫn là mẹ dấu yêu của con ngày nào, thời gian có làm gương mặt mẹ già đi, những nếp nhăn nhiều hơn, đôi mắt mờ hơn, nhưng tình yêu mẹ dành cho con thì luôn trẻ, luôn đong đầy như nước biển mênh mông. Tình yêu ấy không đổi thay theo tháng năm. Tình yêu ấy theo con trên suốt cuộc hành trình đời mình. Con đã không kìm được lòng mình khi lại được thấy mẹ, khi được mẹ ôm vào lòng, khi được ăn những món ăn xưa mẹ nấu, khi được mẹ chải đầu cho con như tám năm về trước:
“Mẹ hiền ngồi đan chiếc áo mùa đông, Mái tranh co ro ngày đêm con đây trách lòng”.
Mẹ đã dành hết thảy cả cuộc đời này cho con. Mẹ như thân cò lặn lội ngày đêm lo cho con manh ao, miếng ăn sao cho bằng bạn bằng bè, cho con cái chữ để thay đổi cuộc đời, cho con học bài học về lòng bao dung và sự biết ơn… Mẹ cho con cả cuộc đời mình để giờ đây con lớn khôn và biết sống tốt hơn. Giọt nước mắt con chợt vỡ òa khi nhìn thấy dáng mẹ quen thuộc nơi đầu ngõ vẫn ngày ngày chờ con về. Và mẹ ơi!
“ Giọt nước mắt cất lên một tiếng sau cùng: Mẹ! Con đã về”.
Xem thêm…
Tình yêu mẹ dành cho con luôn nặng như trời bể. Mẹ cho con sức mạnh để con lớn khôn và vững bước đi qua những miền nắng gió, dông bão cuộc đời. Và hơn ai hết sau mỗi đoạn đường con đã đi, con hiểu rằng: “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ”, con có đi hết cả cuộc đời này cũng không đi hết những lời mẹ ru, không thẩm thấu cho hết tình yêu mẹ dành cho con bấy lâu.
Con luôn nghĩ mình bé nhỏ và sẽ được bao bọc, chở che, yêu thương trong vòng tay mẹ mãi mãi, nhưng cũng có lúc con cũng phải khôn lớn và rời khỏi vòng tay ấy để bước những bước đầu tiên trên con đường mang tên cuộc đời bằng chính đôi chân mình. Dù con biết mẹ không song hành bước đi bên con nhưng ánh mắt dịu hiền đầy lo âu của mẹ đã luôn dõi theo con, trái tim mẹ truyền cho con ngọn lửa ấm áp, nhiệt huyết nhất.
Khi con vấp ngã con đau nhưng con biết mẹ còn đau hơn con nhiều lắm, những giọt nước mắt con trào ra vì đau đớn và thất bại, còn mẹ vẫn mạnh mẽ động viên con bằng nụ cười và ánh nhìn đầy khích lệ, nhưng con biết trong sâu thẳm tim mình những giọt nước mắt mẹ cũng đang âm thầm rơi. Ở bất kỳ nơi đâu khi con ngoảnh lại con luôn nhìn thấy mẹ đang dõi theo con, cổ vũ con. Mẹ vẫn đứng đấy ngóng trông con dù thời gian có qua đi, dù khoảng cách có xa hơn…
Ngày con rời xa mái nhà ta, rời xa sự bao bọc của mẹ để đi đến một miền đất mới, làm quen với những điều mà con chưa bao giờ trải qua, mẹ đã ôm con thật chặt và giấu những giọt nước mắt của mình để con có thể nhẹ lòng bước đi.
Thời gian có thể bào mòn mọi thứ trong sự hờ hững và quy luật mà nó vốn vẫn vậy. Theo dòng chảy khắc nghiệt ấy mẹ cũng đã già hơn trong khi con ngày càng trưởng thành. Mẹ biết không, con đã đi và khám phá những miền đất mới, làm quen với những con người mới, những nền văn hóa mới... “Thế giới này thật rộng lớn và nhiều điều thú vị, càng đi sẽ càng mở rộng tầm mắt…”, lời nói của mẹ đã là hành trang cho con niềm tin khám phá những điều mới mẻ và đôi chân ngày càng bước đi tự tin hơn trên con đường con đã chọn, đã đi và tiếp tục đi.
Dường như thế giới ngoài kia to lớn là vậy nhưng vẫn là nhỏ bé so với tình mẹ. Con đã trải qua một hành trình với nhiều vui buồn, nước mắt và hạnh phúc. Điểm khởi đầu và điểm dừng chân của con vẫn luôn là vòng tay yêu thương của mẹ. Nếu ngoài kia là bão tố với những thách thức thì trong vòng tay mẹ con luôn cảm nhận nơi đây là nơi bình yên nhất thế gian. Chỉ nơi đây con mới được trở về với tuổi thơ với cánh diều chơi vơi no gió mùa hạ, sống chan hòa giữa xóm làng thân thuộc, trở về với khúc hát quen thuộc của mẹ đã nuôi tâm hồn con lớn khôn:
“Trở về nơi tôi sinh ra từ đây Biết bao con tim mừng vui vòng tay đón mời, Nhìn tôi không dám tin là tôi Một thời người làng quê ấy”.
Và mẹ vẫn là mẹ dấu yêu của con ngày nào, thời gian có làm gương mặt mẹ già đi, những nếp nhăn nhiều hơn, đôi mắt mờ hơn, nhưng tình yêu mẹ dành cho con thì luôn trẻ, luôn đong đầy như nước biển mênh mông. Tình yêu ấy không đổi thay theo tháng năm. Tình yêu ấy theo con trên suốt cuộc hành trình đời mình. Con đã không kìm được lòng mình khi lại được thấy mẹ, khi được mẹ ôm vào lòng, khi được ăn những món ăn xưa mẹ nấu, khi được mẹ chải đầu cho con như tám năm về trước:
“Mẹ hiền ngồi đan chiếc áo mùa đông, Mái tranh co ro ngày đêm con đây trách lòng”.
Mẹ đã dành hết thảy cả cuộc đời này cho con. Mẹ như thân cò lặn lội ngày đêm lo cho con manh ao, miếng ăn sao cho bằng bạn bằng bè, cho con cái chữ để thay đổi cuộc đời, cho con học bài học về lòng bao dung và sự biết ơn… Mẹ cho con cả cuộc đời mình để giờ đây con lớn khôn và biết sống tốt hơn. Giọt nước mắt con chợt vỡ òa khi nhìn thấy dáng mẹ quen thuộc nơi đầu ngõ vẫn ngày ngày chờ con về. Và mẹ ơi!
“ Giọt nước mắt cất lên một tiếng sau cùng: Mẹ! Con đã về”.






















































