Home » Archives for tháng 2 2015
Búp bê Đài loan Vu Đại Mộng
18:58 |Vu Đại Mộng là sinh viên khoa quản lý đầu tư của Đại học Thế Tân. Sở hữu chiều cao 1m7 với dáng người “chuẩn như người mẫu” cùng gương mặt trong sáng và nụ cười ngọt ngào.
Xem thêm…
Nếu ngày ấy đến
20:05 |- Nếu một ngày nào đó, bạn cảm thấy thật buồn và muốn khóc....
...............Hãy gọi cho tôi!
Tôi không hứa sẽ làm cho bạn cười, nhưng biết đâu tôi sẽ khóc cùng bạn!
- Nếu một ngày nào đó, bạn cảm thấy vô cùng đơn độc....
...............Hãy gọi cho tôi!
Tôi sẽ đến bên bạn, chỉ để im lặng không nói một lời, nhưng tôi muốn bạn biết rằng luôn có tôi bên cạnh.
- Nếu một ngày nào đó, bạn phân vân trước những quyết định của mình....
...............Hãy gọi cho tôi!
Tôi sẽ không quyết định thay bạn, nhưng có thể giúp bạn vững tâm hơn trước sự chọn lựa của mình.
- Nếu một ngày nào đó, bạn gặp thất bại trong công việc....
...............Hãy gọi cho tôi!
Tôi sẽ không đem lại cho bạn một công việc mới, nhưng tôi sẽ giúp bạn tìm thấy một cánh cửa khác của sự thành công.
- Nếu một ngày nào đó, bạn vô cùng đau khổ vì phạm phải sai lầm....
...............Hãy gọi cho tôi!
Tôi không thể sửa chữa sai lầm đó, nhưng tôi có thể giúp bạn nhận ra rằng những sai lầm sẽ giúp bạn trưởng thành và tự tin hơn.
- Nếu một ngày nào đó, bạn lo sợ những điều tốt đẹp sẽ qua đi....
...............Hãy gọi tôi!
Tôi sẽ không níu giữ chúng lại, nhưng tôi giúp bạn hiểu rằng mọi việc đều có những điểm khởi đầu và kết thúc.
- Nếu một ngày nào đó, bạn trở nên bế tắc và tuyệt vọng....
...............Hãy gọi cho tôi!
Tôi không hứa sẽ làm bạn quên đi tất cả, nhưng tôi có thể giúp bạn tìm niềm tin trong cuộc sống.
.
.
.
Nhưng một ngày nào đó, bạn gọi mà không thấy tôi trả lời. bạn hãy đến bên tôi, vì lúc đó tôi đang cần bạn!
Mối tình đầu của tôi... xin mãi chôn kín!
15:28 |Tình đầu nào chẳng đẹp?
đến bên đời như giấc mộng ngàn năm...
Quá khứ - điều mà chỉ trở về trong từng lần hồi tưởng, hiện hữu trong từng giấc ngủ mơ đứt quãng. Chúng ta thường ao ước được một lần quay trở về quãng thời gian đã trải qua, có người muốn về chỉ để sửa chữa lỗi lầm của mình, có người muốn về chỉ để thay đổi một quyết định nào đó. Nhưng em, dù có quay lại vẫn sẽ yêu anh như ngày đầu tiên.
Thời gian là thứ liều thuốc giảm đau của tình yêu, tùy người, tùy chuyện mà có tác dụng nhanh hay chậm. Đối với em, thời gian càng dài thì tình cảm càng đẹp, dẫu rằng bây giờ hai chúng ta đã mang danh là “người yêu cũ”.
Những gì đã qua, em chỉ còn giữ lại chút tình trong veo như một sớm thức dậy có nắng, có gió lao xao. Mối tình đầu, mối tình của những điều chưa trọn vẹn nhưng đủ để chúng ta phải nhớ, phải giữ gìn, phải nâng niu.
Đi qua rồi cái thời thương nhớ vụng về một ai đó, đi qua rồi cái thời ngại ngùng yêu một nụ cười, em nhận ra rằng dù cho có quyết định lại vạn lần thì em vẫn sẽ đồng ý yêu anh, vẫn sẽ đồng ý nắm chặt một bàn tay ấm áp.
Người ta thường nói tình đầu là khó lâu bền, và chuyện của chúng mình cũng chóng vánh như một ngày trời bắt đầu bớt lạnh vậy. Chóng tàn mà lâu quên.
Kỷ niệm giữa em và anh không nhiều, chính vì thế mà em trân trọng từng đoạn ký ức của cả hai, trân trọng sự ra đi của anh như một nốt trầm trong một bản tình ca. Em đã quên mất lý do vì sao chúng ta lại rời xa nhau như thế, nhưng lại nhớ rất rõ ràng nụ cười của anh, câu nói của anh, món quà của anh… nhớ rất rõ ràng những điều tốt đẹp thuộc về anh.
Sau này, em sẽ còn gặp nhiều người khác nữa, sẽ lại có một happy ending trong một câu chuyện tình thật đẹp nhưng có lẽ mối tình đầu của nhiều năm về trước vẫn hiện hữu trong trái tim em. Không phải để đau khổ, không phải để nhớ anh, yêu anh, mà em muốn được để dành một đoạn đường của tuổi trẻ chênh vênh.
Tình yêu, thường chẳng có lý do. Trái tim cũng không muốn giải thích vì sao mình lại yêu một ai đó hết lòng, vì sao mình lại giữ lại một chút tình ngọt nhạt, vì sao chúng ta lại chẳng thể đến với nhau.
Hơn nhiều lần em nghĩ, nếu năm đó không yêu anh thì liệu rằng bây giờ em có hạnh phúc hơn không. Em không thể tự trả lời những nghi ngờ của bản thân, nhưng em hiểu, nếu không yêu anh thì tuổi trẻ của em sẽ mất đi một phần ký ức thật đẹp, một phần ký ức leng keng như tiếng chuông gió cuối mùa đông.
Mối tình đầu đã qua, nhưng em đi mãi, vẫn cứ thấy nó vẹn nguyên trong sâu thẳm trái tim mình…
Xuân Tường
Ca khúc đầu tiên của ca sĩ Trần Mai Anh
01:45 |Trong không khí đón mừng năm mới 2015, Ca sĩ Trần Mai Anh (Xi Xi) đã cover lại ca khúc Happy new year! sản phẩm và sự hợp tác và giúp đỡ bởi ca sĩ Bằng Cường.
Ngay sau khi được đăng tải ca khúc đã nhanh chóng nhận được nhiều sự quan tâm của cộng đồng mạng. Vốn sở hữu gương mặt khả ái, nụ cười xinh và có số fan đông đảo cô nàng Mai Anh hứa hẹn sẽ thổi làm gió mới vào nhạc Việt Năm 2015
Xuân này tôi vẫn cô đơn
03:43 |Xuân lại đến
Này em đừng hờn ghét nỗi cô đơn. Chính em tự để nó trong túi áo, nào ai khác có thể gieo ưu phiền vào em nếu em không muốn. Và cũng nào ai có thể nhặt lấy nỗi cô đơn trong em nếu em không chịu vứt nó đi!
Đọc thêm »
Xem thêm…
Này em đừng hờn ghét nỗi cô đơn. Chính em tự để nó trong túi áo, nào ai khác có thể gieo ưu phiền vào em nếu em không muốn. Và cũng nào ai có thể nhặt lấy nỗi cô đơn trong em nếu em không chịu vứt nó đi!
Đọc thêm »
Hot girl Trần Mai Anh lại đốn tim fan hâm mộ
01:36 |Cô nàng Xi Xi lại đốn tim bằng loạt ảnh tết dịu dàng bên tà áo dài truyền thống mà hiện nay các hot girl đã bỏ quên chạy theo phong cách sexy hay nude.
Ngay sau khi được đăng đã được Fan hâm mộ dành rất nhiều lời khen về phong cách của cô nàng này! Được biết lượng fan của cô đều là các bạn teen nên hi vọng sẽ giúp các bạn trẻ có cái mình đẹp hơn về Quốc phục Việt Nam và những nét đẹp tết truyền thống!
Quý bạn đọc có thể kết bạn với cô ấy tại địa chỉ: https://facebook.com/Jinkute
Hiên tại ngoài công việc người mẫu của mình cô còn tranh thủ phụ mẹ trông coi cửa hàng tranh.
Dễ Thương - Khởi My Ca khúc mới nhất
00:27 |Nắng ban mai rọi vào phòng khi em ngủ say
Tình cờ làm cho em thức dậy
Ô mình đã quá đôi mươi rồi
Tóc lan xuân đầu bù rối nhưng em vẫn xinh
Một mình soi gương em ngắm nhìn
Cảm thấy mình thật dễ thương
Màu trong đôi mắt em là một màu nắng nhẹ nhàng
Viết từng nhịp lăn tăn chạy đua trên đôi má hồng
Cười duyên em chải vội gọn gàng đầu tóc bước đi nhanh nhanh
Đến nơi hẹn cùng một vài đứa bạn thân
Gió miên man chợt ùa làm cho em tung tóc bay giữ trời
Khiến em ôi ngại ngùng vội ôm làn tóc rối
Có khi em giật mình nhận ra em lại ước mơ quá nhiều!
Ước mơ chỉ một người yêu vô cùng hoàn mỹ.
Em chỉ cần một người dẫn em đi ăn món ngon mỗi ngày.
Em chỉ cần một người sẽ khiến em cười vui...
My boy!
You are all my dream.
You are all my dream.
I just say a beautiful dream!...
Em chỉ cần một người dẫn em đi ăn món ngon mỗi ngày.
Em chỉ cần một người sẽ khiến em cười vui...
Em chẳng hay mọi người đi qua lại phải ngẩn ngơ ngắm nhìn!
Ngắm sau lưng một người quá ...
DỄ THƯƠNG!..
Mất 4 phút để bạn phải khóc!
21:41 |Vk: ck ơi!!!
Ck: ơi! Ck đây! Gì đấy vk?
Vk: sao cả ngày ck không onl vậy?
Vk nhớ ck lắm
Ck: ơ! Sr vk cả ngày nay ck bận lắm
k onl Đc giờ rãnh là onl liền nè
Vk: ừ bận gì đấy ?
Ck: ck chạy đi kiếm việc làm:) chứ ở
nhà Hoài đói chết !!
Đọc thêm »Bộ ảnh "chào xuân 2015" của Trần Mai Anh
16:25 |Bộ ảnh "chào xuân 2015" là món quà của tri ân của cô nàng Xi Xi gửi đến fan hâm mộ
đánh dấu 1 năm bước vào mạng xã hội. ngay sau khi được hé lộ đã nhanh chóng nhận được rất nhiều sự quan tâm của cộng đồng mạng.
Cô tên thật là Trần Mai Anh (Biệt danh là Xi Xi) đang sống tại thành phố Hồ Chí Minh. Là người mẫu ảnh, quảng cáo, từng tham gia đóng phim phở 8 (Sóng tình yêu),...


Sở hữu gương mặt ưa nhìn, ngoại hình người mẫu, khá hòa đồng và thân thiện với fan của mình nên được fan của gọi vui "Thánh trái tim" bởi cô dành nhiều thời gian sang trang cá nhân các fan bình luận trái tim. Những dòng cảm xúc chia sẻ khá hóm hỉnh làm cho người đọc bật cười khi xem xong đó là những điểm thu hút cô nàng xinh đẹp này.
Được biết, Trang cá nhân Facebook và zalo của cô thu hút nghìn lượt like và số lượng fan hâm hộ khá đông đảo trên 50 nghìn lượt theo dõi. Cô chia sẻ: Những gì viết ra chủ yếu là để các bạn bè, người quan tâm cô có thể giải trí khi đọc nó sau một ngày làm việc học tập căng thẳng. Bên cô luôn có những người bạn tuyệt vời.
Ngoài ra cô còn sở hữu một chất giọng rất hay giữa lòng thành phố Sài gòn nhộn nhịp một giọng hát trong trẻo cất lên như cuốn mùa xuân về nhanh hơn. Sang năm 2015 dự định cô sẽ có nhiều bất ngờ mới cho fan của mình cũng như cộng đồng mạng xã hội.
Tết này con hứa là về!
16:23 |Mùa lũ. Mẹ gọi từ quê, bảo đừng về, nhà còn gì đâu mà ngóng, nhìn thấy căn nhà như vầy là mất hết tết.
Nghe lời, đăng ký làm thêm từ hai lăm đến hết mùng bốn tết, hy vọng đủ để gửi về quê vài nụ cười cho đời bớt chới với. Ba gọi, an ủi nhiều, biết ba buồn lắm, nhưng miệng lúc nào cũng bảo không sao, về hay không về cũng vậy.
Đến ga Sài Gòn vài lần trong tuần bán vé tết. Tan ca là chạy ra đó, bốc số và ngồi đợi đến lượt, cứ vậy mà bước đi khi số của mình vừa điểm trên bàn điện tử. Thôi thì không về vậy, về nhà thấy ba thở dài, mẹ đôi mắt buồn thiu cố cười gượng qua căn nhà sụp nát, bước đi lại thấy chông chênh.
Sáng nay đọc tin, thấy mùa màng đi đâu mất hết, cả mấy ngàn con người than trời, ba mẹ cũng kêu trời, nhưng trời nào có nghe, có người ta nghe với nhau, quay quần trong bình địa rồi tự buồn. Ba nói con bò cả nhà vay tiền ngân hàng mua cũng chết, thôi thì sang năm làm lại, dù sao đã cùng đường thì không còn sợ nữa, đứa con xa nhà nghe sầu não ruột, nhưng không được khóc, vì khóc cũng chẳng giúp mùa màng xanh tươi, bò sống lại.
Đứa con xa nhà xin việc làm ở một công ty điện máy, đứng bán sau những giờ học, mỗi ngày trở về nhà thì cũng nhá nhem tối, nằm xuống và hy vọng thức dậy mọi chuyện sẽ khác. Những buổi sáng mở mắt, lại thấy ánh mặt trời ở Sài Gòn chói chang, nóng gắt, phải chi được gửi chút nắng này về quê, thì đỡ phải biết.
Ngày tốt nghiệp, không dám gọi về quê mà khoe, nếu ba mẹ bỏ căn nhà chạy vô thăm con, nhà cửa còn chưa dựng xong thì đường nào nghe mà chịu được. Hôm tốt nghiệp đứng bơ vơ, thằng bạn thân kéo lại chụp chung với ba má nó, nhìn cặp mắt thông cảm, ráng cười để không nghe mấy câu hỏi thăm làm đứa con xa nhà mềm lòng yếu đuối.
Anh sếp nghe giọng miền Trung, hỏi thăm ngoài đó ra sao rồi, miệng cười, kể lể nhưng giữ chừng mực, không người ta đánh giá, nói thằng này đang tìm kiếm sự thương hại. Ông chủ thương nên tính lương hệ số một rưỡi. Gọi về khoe, mẹ nói Sài Gòn cũng còn người tốt vậy hả? Không biết có nên trách mình không, chứ bốn năm ở Sài Gòn cứ nghĩ người tốt đã đi đâu mất hết rồi, kể cả mình cũng đâu còn tốt.
Đến ga cuối tháng mười một, cũng bốc số thứ tự, ngồi mở cuốn sách đọc mân mê để quên đi vài thứ buồn buồn rầu rầu về chỗ xa có đôi tóc bạc đang ngóng. Số thứ tự đọc lên, hỏi thử, chị ơi có vé tết về Quảng Ngãi không chị? Chị lắc đầu, hết rồi em, vừa mới hết. Cứ tin rằng số trời định ở lại, thì đành ở lại vậy.
Cô chủ nhà trọ ghé cho ít trái cây, sẵn bảo tin tức hôm nay thấy ba mày, thương quá. Thằng con xa nhà nhìn tờ báo vừa in nóng hổi, thấy cặp mắt khắc khoải của ba mà khóc như mưa. Xa xa căn nhà ngày nào, giờ ngập hơn một nửa, thấy cái bàn học hồi be bé được ưu tiên để trên nóc nhà. Ba dặn con trai là không được khóc, nhưng cha nhà báo nào đưa nguyên cặp mắt ấy vô bản tin, không khóc thì đâu phải con người.
Lãnh lương. Sếp thưởng thêm tiền doanh thu cao trong tháng. Thằng con xa nhà gửi lén lén về quê, hai triệu đồng chắc cũng không đủ đâu vô đâu hết, nhưng cũng làm ba mẹ ấm được thêm vài độ sau những cơn mưa không đầu không cuối của cái thời tiết khắc nghiệt kia. Mẹ nhận tiền, gọi vô la om sòm, nhưng nghe tin nước rút, rút nhanh lắm rồi, đồ đạc ướt hết, tiền này để dành đóng lại cái giường mới.
Thằng con xa nhà ra ga, hỏi lại có ai trả vé không? Chị bán vé lắc đầu, chị nói thời điểm này hầu như chẳng ai trả vé hết, hiếm lắm. Bước lẫn thẫn về nhà, ngồi ăn hủ tiếu gõ, chú bán hủ tiếu hỏi nhà mày sao rồi? Nói khẽ, sạch hết rồi. Ổng cười, lạc quan lên, dân Quảng Ngãi không lạc quan thì sống cả đời trong cái mặt sụ xuống thế kia thì sống không bằng chết.
Không dám gọi điện về, sợ ba lo, sợ mình lo, chuyện nào cũng chẳng ra chuyện nào. Hôm đứng bán hàng, thấy ông già dắt thằng nhỏ vô mua máy tính. Ổng mua cái máy đời cũ, nó giãy đành đạch, giận lên giận xuống, ổng gọi điện về nhà nói vợ mượn hàng xóm thêm năm triệu mua cái hiệu trái táo đời mới. Tự dưng giận người dưng lãng nhách. Tự dưng tủi thân lãng nhách.
Công ty của Nhật gọi điện, qua tết đi làm, lương kha khá, kiểu này ăn tiết kiệm, xài tiết kiệm chắc cũng đủ gửi về mỗi tháng một ít. Gọi cho ba thông báo, ba dặn, làm gì cũng lo sức khỏe, tiền để tiết kiệm đi đừng gửi về, ba má ngoài này liệu sống được. Thằng con xa nhà ra giọng gia trưởng, biểu qua tết gửi về cái thẻ ATM, không rút tiền ra là ngân hàng lấy xài hết à. Từ xa xa nghe giọng mẹ cười, nó giỡn mặt, tưởng tui quê mùa không biết ATM là gì nê sao?
Thằng con xa nhà nghe chửi om mà ngủi được mùi hạnh phúc. Chắc nay mai mẹ nó đi qua hàng xóm bảo, thằng nhỏ hư lắm, dặn đừng gửi tiền về mà nó cứ chắt góp, riết vô Sài Gòn nói không nghe gì hết rứa.
Sài Gòn len lén mùi tết, tháng chạp tới nhanh như chớp. Chạy xe đạp ngoài đường mà thấy se se, mẹ kêu có bồ đi để còn dâu con gì nữa, nhưng không dám có, sợ có, lỡ có bồ thật, sẽ đôi lúc vô tình quên đi hai “anh chị” ngồi ngoài kia ngóng về từng giây, từng khắc.
Công ty còn lại đôi ba người làm, công việc gần tết có nhiều hơn vì người ta mua sắm cũng đông hơn trước. Ngẫm trong đầu, tiền hoa hồng lần này cũng đủ mua đôi nghé, thôi thì trâu không đủ, thì nghé thay, cũng được.
Giao thừa, thằng bạn thân gọi điện, kêu qua nhà nó chơi với gia đình, ở một mình buồn. Thằng con xa nhà dọn dẹp cái tiệm máy tính, tranh thủ gọi về, ba nói nhà lợp tạm đón giao thừa, nắng mưa không lọt vô nữa. Nghe tiếng pháo bông đùng đùng từ Sài Gòn, má chen vô đôi chỗ, làm tiền nhiều rước hai “anh chị” vô Sài Gòn đón tết cho biết nghen. Thằng con xa nhà xụt xịt, ông ba chửi oang oang đầu giao thừa, tết khóc lóc là tao đập đầu nghen con.
Sáng mùng một tết, ba má thằng bạn lì xì cho một bao đỏ, dặn tới dặn lui thằng bạn, nói ráng mà học hỏi, người ta kiếm được tiền gửi về nhà rồi. Cười tươi, khoanh tay cám ơn rồi xin phép đi chơi, nhưng lại ra công viên ngồi một mình, sợ làm mùi tết nhà người ta bị nhem nhuốc. Nhìn Sài Gòn vắng vắng, cô đơn chút xíu, nhớ đôi tóc bạc ở nhà, chắc giờ cũng nhớ thằng tóc đen ở Sài Gòn nhem nhuốc.
Mùng hai, công ty mở cửa lại. Sếp thương mấy thằng nhân viên xa nhà, cũng rủ nhậu nhẹt. Sếp đưa cho cái vé xe dịch vụ, dặn sáng mai thu xếp về đi, vé của thằng bạn nó không về được, trong công ty có mỗi em ở Quảng Ngãi nên anh tặng lại. Mừng như trúng số, tạm biệt anh sếp. Anh sếp nói, qua tết không làm ở công ty nữa, thì cũng đừng quên mọi người ở đây.
Thằng con xa nhà đi mua cho đôi tóc bạc ở quê một chậu mai nho nhỏ. Ngẫm còn vài tuần nữa mới đi làm, một tay cho căn nhà khang trang hơn có phải có nghĩa hơn không.
Đôi tóc bạc ở nhà nước mắt lem nhem, ôm thằng con mà miệng cứ bảo, tết nhất mày mà khóc là tao đập cho chết dịch.
Truyện valentine cảm động
00:17 |Có lẽ tôi là người ghét ngày Valentine nhất! Nhìn dòng người tay trong trong tay có nhau trao nhau những món quà yêu thương lòng tôi đau quặn!
Em không trách anh vì mẹ chỉ có một, chỉ biết yêu anh bằng cả tấm lòng và sự chân thật. Em đã đợi anh quá lâu để có câu trả lời và hôm nay lễ tình nhân anh đã cho em một câu nói “Anh không thể làm khác”.
6 năm trôi qua, khoảng thời gian không ngắn với các cặp yêu nhau, chuyện tình cảm của mình không biết viết sao cho hết. Duyên phận đã cho chúng ta gặp nhau, khi em gặp anh nơi xứ người. Xa lạ và bỡ ngỡ với một cô bé mới tốt nghiệp, rồi được sự giúp đỡ và quan tâm của anh, em đã quen dần với cuộc sống mới. Anh hơn em 8 tuổi, có kinh nghiệm, đã dạy cho em nhiều thứ trong cuộc sống và công việc vì anh cũng là sếp của em.
Những mối quan hệ khó không lời
00:02 | Năm tháng qua đi, mọi thứ đều đã đổi thay… Một thời vui vẻ vô tư, một thời tình cảm trong veo như nước, một thời yêu thương nhẹ nhàng như gió, một thời ước mơ bay bổng mà rực rỡ… Thế rồi chẳng biết từ bao giờ lại lần lượt làm tổn thương lẫn nhau, lần lượt đứng xa nhau… Vẫn nhớ và thương, vẫn mong và hy vọng, vẫn quan tâm và lo lắng…nhưng trong lòng mỗi người lại có nhưng chấp niệm riêng, với nhau lại có những khoảng cách vô hình mà nặng nề…
Để rồi thấy nhau mà lòng nhức nhối không thôi, muốn nhìn nhau một chút mà vẫn phải ngoảnh mặt làm ngơ, muốn hỏi han nhau một chút mà vẫn phải dửng dưng lạnh lùng… Dẫu biết thời gian qua đi mang theo nhiều thứ không lấy lại được, không quay về được, không xóa nhòa được những tổn thương hay những vết xước trái tim… nhưng vẫn không cam lòng…
Nhớ mãi ngày nào đấy, còn hồn nhiên biết bao, mọi thứ trong veo và đẹp đẽ đến mức bây giờ nhìn lại cứ như một giấc mơ… Có thể, những thứ đã qua đi dù chỉ là bình thường thôi nhưng vì nó là những điều thuộc về kí ức, mà kí ức thì đã qua không thể trở lại nên người ta càng thấy trân trọng và nâng niu nó hơn… Và vì… đến bao giờ mới có thể ngồi lại được với nhau đầy đủ và vô tư lự như thế nữa…đến bao giờ mới có thể cười đùa vui vẻ như chưa từng bị tổn thương, hay rạn nứt, hay khoảng cách nào hết…
Kể ra thì cái chữ duyên giữa người với người nó thật kì lạ… Giữa thế giới rộng lớn ngoài kia, giữa hàng ngàn hàng vạn những con người tưởng chừng như đều xa lạ… thế mà người ta lại có duyên gặp gỡ, quen thân, đến với cuộc sống của nhau, mỗi người một vị trí, một mức nặng nhẹ riêng trong lòng nhau… có người lưu lại, có người thoáng qua rồi bước đi, có người đứng ở nơi xa hơn mà chỉ có thể nhìn thấy chứ không thể liên quan, lại có người bước ra khỏi cuộc sống của nhau mãi như chưa từng ở đó… Tất cả dù thế nào cũng chỉ còn kỉ niệm ở lại, chỉ có thời gian làm chứng cho hết thảy…
Có những mối quan hệ cũng thật lạ, thật đặc biệt, phức tạp và cũng thật khó hiểu… cũng có những mối quan hệ cứ giản đơn thôi, như điều tất yếu, lại như gió như mây rất tự nhiên… Dù là ngắn ngủi hay dài lâu thì đều là có duyên đi… Có những mối quan hệ thế nào đi nữa thì người ta cũng thấy thật cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc sống của nhau, làm cho cuộc sống không còn như trước đó nữa dù là điều nhỏ nhoi hay to tát… Có những mối quan hệ mà người ta chỉ muốn quên đi, chỉ ước mong giá mà không có nó, giá mà đừng bắt đầu, giá mà có thể quay trở lại… Có những câu chuyện, chẳng thể phân được là ai đúng ai sai, ai có lỗi còn ai thua thiệt, mà tại sao lại là như thế… Cũng đừng phải tường tận và rõ ràng đến như vậy làm gì… đơn giản là nó đã như thế…

Ai rồi cũng khác…cuộc sống rồi cũng sẽ khác… Có câu: “Cuộc sống luôn có nhiều thay đổi và những sự ràng buộc, đôi khi con người phải thay đổi vì những ràng buộc ấy, đôi khi con người vì sự ràng buộc nên không thể thay đổi…”. Qua hết rồi, có khi quên chẳng nhớ nổi, nhưng cũng có khi muốn quên lại cứ nhớ mãi không nguôi… quên cũng được, mà còn nhớ cũng không sao, quan trọng là lòng mình thấy nhẹ nhàng thanh thản… không nặng nề nhiều vướng bận… Trải qua bao nhiêu chuyện, gặp gỡ và chia ly bao nhiêu người, được và mất bao nhiêu điều đều không quá quan trọng nữa…. Hiện tại vẫn là điều đáng quan tâm nhất…. Thời gian có thể làm thay đổi nhiều thứ, kể cả những điều tưởng chừng như thật bền vững, nhưng người ta nói thời gian cũng chính là liều thuốc hữu hiệu để chữa lành mọi vết thương… thế nên cứ để những thứ đã qua trôi qua thế thôi lại là cách tốt nhất có thể…
Cuộc sống sẽ cuốn chúng ta theo những ngả chẳng bao giờ định trước được. Kiếp trước phải ngoảnh mặt bao nhiêu lần kiếp này mới được đi qua mặt nhau… Thế mà tại sao lại không biết trân trọng những gì mình có, những con người trong cuộc sống của mình… Nếu để vụt mất liệu có thể tìm lại? Như những người đã bước qua nhau đấy, có mấy người có thể quay đầu tìm lại được nhau?
Còn lại bao quý mến, yêu thương, hờn giận, trách cứ, thù hận, tiếc nuối, hờ hững… đừng cứ khăng khăng mà giữ lấy quá chặt trong lòng… Dù vẫn cứ luyến tiếc những tươi đẹp của quá khứ, vẫn cứ hối hận những ầm lỡ đã từng, vẫn cứ hoang hoải những mất mát đau thương… thì cũng nên học chấp nhận tất cả, trân trọng hiện tại và vun đắp tương lai...
Cho đến ngày hôm nay, đều là định mệnh cùng với quyết định của bản thân… dù thật nhiều chênh vênh nhưng rồi cứ tin là sẽ ổn cả… Chúc cho nhau thật hạnh phúc, luôn được an yên và sống thật tốt!
Người đẹp Dương Thị Hồng Châu
20:19 |Sở hữu gương mặt khả ái cô nàng đã từng đoạt Miss Bách Việt năm 2012. Hiệt tại đang theo học Thiết kế thời trang và tham gia diễn phim.
Đọc thêm »
Xem thêm…
Đọc thêm »

.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)

.jpg)









.jpg)














