Mùa lũ. Mẹ gọi từ quê, bảo đừng về, nhà còn gì đâu mà ngóng, nhìn thấy căn nhà như vầy là mất hết tết.
Nghe lời, đăng ký làm thêm từ hai lăm đến hết mùng bốn tết, hy vọng đủ để gửi về quê vài nụ cười cho đời bớt chới với. Ba gọi, an ủi nhiều, biết ba buồn lắm, nhưng miệng lúc nào cũng bảo không sao, về hay không về cũng vậy.
Đến ga Sài Gòn vài lần trong tuần bán vé tết. Tan ca là chạy ra đó, bốc số và ngồi đợi đến lượt, cứ vậy mà bước đi khi số của mình vừa điểm trên bàn điện tử. Thôi thì không về vậy, về nhà thấy ba thở dài, mẹ đôi mắt buồn thiu cố cười gượng qua căn nhà sụp nát, bước đi lại thấy chông chênh.
Sáng nay đọc tin, thấy mùa màng đi đâu mất hết, cả mấy ngàn con người than trời, ba mẹ cũng kêu trời, nhưng trời nào có nghe, có người ta nghe với nhau, quay quần trong bình địa rồi tự buồn. Ba nói con bò cả nhà vay tiền ngân hàng mua cũng chết, thôi thì sang năm làm lại, dù sao đã cùng đường thì không còn sợ nữa, đứa con xa nhà nghe sầu não ruột, nhưng không được khóc, vì khóc cũng chẳng giúp mùa màng xanh tươi, bò sống lại.
Đứa con xa nhà xin việc làm ở một công ty điện máy, đứng bán sau những giờ học, mỗi ngày trở về nhà thì cũng nhá nhem tối, nằm xuống và hy vọng thức dậy mọi chuyện sẽ khác. Những buổi sáng mở mắt, lại thấy ánh mặt trời ở Sài Gòn chói chang, nóng gắt, phải chi được gửi chút nắng này về quê, thì đỡ phải biết.
Ngày tốt nghiệp, không dám gọi về quê mà khoe, nếu ba mẹ bỏ căn nhà chạy vô thăm con, nhà cửa còn chưa dựng xong thì đường nào nghe mà chịu được. Hôm tốt nghiệp đứng bơ vơ, thằng bạn thân kéo lại chụp chung với ba má nó, nhìn cặp mắt thông cảm, ráng cười để không nghe mấy câu hỏi thăm làm đứa con xa nhà mềm lòng yếu đuối.
Anh sếp nghe giọng miền Trung, hỏi thăm ngoài đó ra sao rồi, miệng cười, kể lể nhưng giữ chừng mực, không người ta đánh giá, nói thằng này đang tìm kiếm sự thương hại. Ông chủ thương nên tính lương hệ số một rưỡi. Gọi về khoe, mẹ nói Sài Gòn cũng còn người tốt vậy hả? Không biết có nên trách mình không, chứ bốn năm ở Sài Gòn cứ nghĩ người tốt đã đi đâu mất hết rồi, kể cả mình cũng đâu còn tốt.
Đến ga cuối tháng mười một, cũng bốc số thứ tự, ngồi mở cuốn sách đọc mân mê để quên đi vài thứ buồn buồn rầu rầu về chỗ xa có đôi tóc bạc đang ngóng. Số thứ tự đọc lên, hỏi thử, chị ơi có vé tết về Quảng Ngãi không chị? Chị lắc đầu, hết rồi em, vừa mới hết. Cứ tin rằng số trời định ở lại, thì đành ở lại vậy.
Cô chủ nhà trọ ghé cho ít trái cây, sẵn bảo tin tức hôm nay thấy ba mày, thương quá. Thằng con xa nhà nhìn tờ báo vừa in nóng hổi, thấy cặp mắt khắc khoải của ba mà khóc như mưa. Xa xa căn nhà ngày nào, giờ ngập hơn một nửa, thấy cái bàn học hồi be bé được ưu tiên để trên nóc nhà. Ba dặn con trai là không được khóc, nhưng cha nhà báo nào đưa nguyên cặp mắt ấy vô bản tin, không khóc thì đâu phải con người.
Lãnh lương. Sếp thưởng thêm tiền doanh thu cao trong tháng. Thằng con xa nhà gửi lén lén về quê, hai triệu đồng chắc cũng không đủ đâu vô đâu hết, nhưng cũng làm ba mẹ ấm được thêm vài độ sau những cơn mưa không đầu không cuối của cái thời tiết khắc nghiệt kia. Mẹ nhận tiền, gọi vô la om sòm, nhưng nghe tin nước rút, rút nhanh lắm rồi, đồ đạc ướt hết, tiền này để dành đóng lại cái giường mới.
Thằng con xa nhà ra ga, hỏi lại có ai trả vé không? Chị bán vé lắc đầu, chị nói thời điểm này hầu như chẳng ai trả vé hết, hiếm lắm. Bước lẫn thẫn về nhà, ngồi ăn hủ tiếu gõ, chú bán hủ tiếu hỏi nhà mày sao rồi? Nói khẽ, sạch hết rồi. Ổng cười, lạc quan lên, dân Quảng Ngãi không lạc quan thì sống cả đời trong cái mặt sụ xuống thế kia thì sống không bằng chết.
Không dám gọi điện về, sợ ba lo, sợ mình lo, chuyện nào cũng chẳng ra chuyện nào. Hôm đứng bán hàng, thấy ông già dắt thằng nhỏ vô mua máy tính. Ổng mua cái máy đời cũ, nó giãy đành đạch, giận lên giận xuống, ổng gọi điện về nhà nói vợ mượn hàng xóm thêm năm triệu mua cái hiệu trái táo đời mới. Tự dưng giận người dưng lãng nhách. Tự dưng tủi thân lãng nhách.
Công ty của Nhật gọi điện, qua tết đi làm, lương kha khá, kiểu này ăn tiết kiệm, xài tiết kiệm chắc cũng đủ gửi về mỗi tháng một ít. Gọi cho ba thông báo, ba dặn, làm gì cũng lo sức khỏe, tiền để tiết kiệm đi đừng gửi về, ba má ngoài này liệu sống được. Thằng con xa nhà ra giọng gia trưởng, biểu qua tết gửi về cái thẻ ATM, không rút tiền ra là ngân hàng lấy xài hết à. Từ xa xa nghe giọng mẹ cười, nó giỡn mặt, tưởng tui quê mùa không biết ATM là gì nê sao?
Thằng con xa nhà nghe chửi om mà ngủi được mùi hạnh phúc. Chắc nay mai mẹ nó đi qua hàng xóm bảo, thằng nhỏ hư lắm, dặn đừng gửi tiền về mà nó cứ chắt góp, riết vô Sài Gòn nói không nghe gì hết rứa.
Sài Gòn len lén mùi tết, tháng chạp tới nhanh như chớp. Chạy xe đạp ngoài đường mà thấy se se, mẹ kêu có bồ đi để còn dâu con gì nữa, nhưng không dám có, sợ có, lỡ có bồ thật, sẽ đôi lúc vô tình quên đi hai “anh chị” ngồi ngoài kia ngóng về từng giây, từng khắc.
Công ty còn lại đôi ba người làm, công việc gần tết có nhiều hơn vì người ta mua sắm cũng đông hơn trước. Ngẫm trong đầu, tiền hoa hồng lần này cũng đủ mua đôi nghé, thôi thì trâu không đủ, thì nghé thay, cũng được.
Giao thừa, thằng bạn thân gọi điện, kêu qua nhà nó chơi với gia đình, ở một mình buồn. Thằng con xa nhà dọn dẹp cái tiệm máy tính, tranh thủ gọi về, ba nói nhà lợp tạm đón giao thừa, nắng mưa không lọt vô nữa. Nghe tiếng pháo bông đùng đùng từ Sài Gòn, má chen vô đôi chỗ, làm tiền nhiều rước hai “anh chị” vô Sài Gòn đón tết cho biết nghen. Thằng con xa nhà xụt xịt, ông ba chửi oang oang đầu giao thừa, tết khóc lóc là tao đập đầu nghen con.
Sáng mùng một tết, ba má thằng bạn lì xì cho một bao đỏ, dặn tới dặn lui thằng bạn, nói ráng mà học hỏi, người ta kiếm được tiền gửi về nhà rồi. Cười tươi, khoanh tay cám ơn rồi xin phép đi chơi, nhưng lại ra công viên ngồi một mình, sợ làm mùi tết nhà người ta bị nhem nhuốc. Nhìn Sài Gòn vắng vắng, cô đơn chút xíu, nhớ đôi tóc bạc ở nhà, chắc giờ cũng nhớ thằng tóc đen ở Sài Gòn nhem nhuốc.
Mùng hai, công ty mở cửa lại. Sếp thương mấy thằng nhân viên xa nhà, cũng rủ nhậu nhẹt. Sếp đưa cho cái vé xe dịch vụ, dặn sáng mai thu xếp về đi, vé của thằng bạn nó không về được, trong công ty có mỗi em ở Quảng Ngãi nên anh tặng lại. Mừng như trúng số, tạm biệt anh sếp. Anh sếp nói, qua tết không làm ở công ty nữa, thì cũng đừng quên mọi người ở đây.
Thằng con xa nhà đi mua cho đôi tóc bạc ở quê một chậu mai nho nhỏ. Ngẫm còn vài tuần nữa mới đi làm, một tay cho căn nhà khang trang hơn có phải có nghĩa hơn không.
Đôi tóc bạc ở nhà nước mắt lem nhem, ôm thằng con mà miệng cứ bảo, tết nhất mày mà khóc là tao đập cho chết dịch.


0 Nhận xét