Tháng tư thảnh thơi 1 mảnh trời đã ngủ
Loa kèn vẽ màu trắng xanh vào phố
Mái ngói nâu tàn – loang lổ - tuổi thơ đi
Phố đầy lá nên mùa tôi hoài nghi
Về năm tháng và những gì chưa nói
Xa xỉ yêu thương - hay trái tim đã mỏi
Vì rất lâu rồi hà nội không nhau
Lối thảm vàng – ngõ gạch – phố loang sâu
Em có về tìm tôi – câu thơ cũ
Quán mùa nghiêng – tiếng chuông chiều vọng vỡ
Giọt nâu giật mình nức nở 1 thói quen
Tôi cũng đắng lòng từ dạo chẳng gọi tên
Nếu em về hỏi thăm mùa phố lá
Thì nhớ đừng đi qua mảnh chiều chắp vá
Chỉ sợ lòng gầy – bật khóc vô thanh
Tôi lạnh lùng – tôi đi qua loanh quanh
Vô cảm rơi trong những nhớ - quên rất vội
Đôi khi nghĩ mình chẳng thể nào khóc nổi
Chẳng thể nào ghép nối được đâu em !!!
Phố lá mùa tôi – những giấc ngủ quên…"




















0 Nhận xét